Ở mỗi thời kỳ của bóng đá Việt Nam luôn có những trung vệ gắn với hai chữ “bản lĩnh” – với thế hệ hiện tại, cái tên được nhắc đến rất nhiều là Đỗ Duy Mạnh. Xuất thân từ lò đào tạo trẻ Hà Nội, không sở hữu thể hình quá vượt trội, Duy Mạnh vẫn từng bước khẳng định mình bằng sự lì lợm, khả năng phán đoán tình huống và tâm lý thi đấu hiếm khi chao đảo trong những trận cầu lớn. Từ AFF Cup, vòng loại World Cup, SEA Games cho tới V-League trong màu áo CLB, hình ảnh số 2 với những pha xoạc bóng quyết đoán, lăn xả che chắn cho khung thành đã trở nên quen thuộc với người hâm mộ. Anh không phải mẫu trung vệ ồn ào, nhưng luôn hiện diện đúng chỗ, đúng thời điểm – điều làm nên dáng dấp của một “trung vệ thép” trên sân cỏ.

Thế nhưng, hành trình để có được vị thế hôm nay không trải hoa hồng. Năm 2020, chấn thương đứt dây chằng đầu gối – nỗi ám ảnh lớn nhất với sự nghiệp cầu thủ – bất ngờ ập đến, kéo Duy Mạnh vào quãng thời gian được chính anh gọi là “đen tối nhất”. Đó không chỉ là những ngày dài gắn với phòng mổ, nạng chống, những bài tập vật lý trị liệu nhàm chán và đau đớn, mà còn là nỗi lo mơ hồ về tương lai: liệu mình có còn trở lại được với đẳng cấp trước đây, liệu chiếc đầu gối ấy có đủ sức để tiếp tục va chạm, xoạc bóng, tranh chấp như một trung vệ cần phải làm? Người hâm mộ chỉ thấy Duy Mạnh trên TV với đôi chân bó bột, nhưng phía sau là vô vàn khoảnh khắc anh phải tự hỏi bản thân: có dám đi tiếp hay dừng lại.

Giữa giai đoạn đó, có một chi tiết nhỏ nhưng chạm đến trái tim rất nhiều người: sáng hôm bay sang Singapore phẫu thuật, khi anh còn phải chống nạng, chính mẹ vợ – phu nhân của cựu Chủ tịch CLB Sài Gòn Nguyễn Giang Đông – đã cúi xuống đi giày cho anh. Một hành động bình thường trong đời sống, nhưng với một chàng trai trung vệ đang ở đáy cảm xúc, đó là khoảnh khắc khiến anh nhớ cả đời. Tại sân bay ngày hôm ấy, vợ anh khóc và đòi đi theo chồng, mẹ ruột khóc, dì, chị gái đều không cầm được nước mắt. Trong vòng tay gia đình, Duy Mạnh hiểu rằng phía sau mình là cả một hậu phương lặng lẽ nhưng vững chãi. Chính sự yêu thương, lo lắng tưởng chừng yếu mềm ấy lại trở thành nguồn lực giúp anh cứng cáp hơn, quyết tâm hơn, bởi anh không chỉ chiến đấu vì sự nghiệp, mà còn vì những người đã khóc, đã hy vọng, đã đặt trọn niềm tin ở mình.

Gần một năm ròng rã phục hồi là quãng đường thử thách bản lĩnh hơn bất kỳ trận chung kết nào. Từ chỗ tập co duỗi đơn giản đến lúc tập chạy nhẹ, đổi hướng, va chạm, Duy Mạnh đều phải học cách lắng nghe cơ thể, vượt qua nỗi sợ mỗi khi đầu gối nhói lên. Có những ngày nhìn đồng đội thi đấu trên truyền hình, cảm giác nóng ruột và bất lực khiến anh chỉ có thể giải tỏa bằng việc luyện tập gấp đôi, gấp ba. Nhưng chính trong giai đoạn ấy, bản lĩnh thực sự của một trung vệ thép được “rèn” lại: không còn là sự xông xáo đơn thuần, mà là sự điềm tĩnh, sự kiên trì và ý chí không chấp nhận buông xuôi. Khi anh trở lại sân cỏ, mỗi bước chạy, mỗi pha tranh chấp đã mang theo trọng lượng của những tháng ngày tập tễnh, của mồ hôi và cả nước mắt không ai thấy.

Ngày Duy Mạnh khoác lại chiếc áo thi đấu, bước ra sân trong tiếng reo hò của khán giả, cảm xúc không chỉ là niềm vui được chơi bóng, mà còn là cảm giác “thắng” chính số phận. Anh vẫn tranh chấp quyết liệt, vẫn ngã rồi đứng dậy nhiều lần như trước kia, nhưng những người hiểu chuyện nhận ra trong ánh mắt anh là sự chín chắn khác hẳn: biết bảo vệ bản thân, biết điều tiết cảm xúc, biết chọn lúc lùi một bước để tiến hai bước. Đó là bản lĩnh của một trung vệ đã đi qua biến cố lớn. Phía sau tấm áo đấu đẫm mồ hôi là cả một câu chuyện về gia đình, về tình mẹ – tình vợ, về những đôi tay đã từng nhẹ nhàng xỏ giày cho anh trong lúc anh yếu đuối nhất. Chính những điều tưởng như nhỏ bé ấy đã góp phần tạo nên một Đỗ Duy Mạnh hôm nay – vẫn sắt đá trên sân, nhưng chứa đầy nhân văn và lòng biết ơn bên ngoài đường biên. Và có lẽ đó mới là “thép” quý giá nhất làm nên bản lĩnh của một trung vệ Việt Nam trong lòng người hâm mộ.



