Tiếng còi xe cứu thương vang vọng khắp các nẻo đường trong ngày đầu năm mới 2026, biến niềm vui sum họp thành nỗi kinh hoàng. Toàn quốc xảy ra 49 vụ tai nạn giao thông, cướp đi 18 mạng người và để lại 41 nạn nhân mang thương tích nặng nề. Những con số khô khan ấy không chỉ là thống kê, mà là những bi kịch thực sự: những gia đình tan nát, những đứa trẻ mồ côi cha mẹ, những ông bà già nua khóc cạn nước mắt bên thi thể con cháu. So với ngày 1/1/2025, số vụ giảm 24, tử vong giảm 56%, bị thương giảm nhẹ, nhưng niềm an ủi ấy quá mong manh trước mất mát không gì bù đắp. Đường bộ là chiến trường khốc liệt duy nhất, đường sắt và thủy không ghi nhận vụ nào, như một tia hy vọng le lói giữa bóng tối chết chóc.

Cảnh sát giao thông đã dốc sức tuần tra, xử lý hàng ngàn vi phạm, đặc biệt là nồng độ cồn với hơn 3.000 trường hợp bị phát hiện chỉ riêng ngày đầu năm. Những tài xế say xỉn lao vút trên đường cao tốc, những kẻ phóng nhanh vượt ẩu không màng sinh mạng, chính họ là thủ phạm đẩy biết bao gia đình vào vực thẳm. Tại TP.HCM, gần 50% vụ tai nạn xuất phát từ sự chủ quan: thiếu quan sát, đi sai làn, chuyển hướng đột ngột. Hình ảnh những chiếc xe máy vương vãi trên đường, máu loang đỏ mặt nhựa, tiếng khóc ai oán của người thân khiến ai chứng kiến cũng rùng mình. Dịp Tết Dương lịch, khi mọi người háo hức du xuân, những hành vi vô trách nhiệm ấy đã biến ngày hội thành ngày tang.

Sáng ngày 2/1, nỗi đau chưa nguôi thì thống kê mới lại giáng xuống: 71 vụ tai nạn, 41 người chết, 56 bị thương, tăng nhẹ so với năm ngoái. Lực lượng chức năng tiếp tục xử lý 11.285 vi phạm, tạm giữ hàng ngàn xe, tước giấy phép lái xe, trừ điểm nghiêm ngặt. Nồng độ cồn vẫn là ‘sát thủ’ hàng đầu với 3.373 trường hợp, tốc độ vi phạm 1.670, chở quá tải, quá người quy định… Ứng dụng VNeTraffic bùng nổ với hơn 3,7 triệu tài khoản, chứng tỏ ý thức cộng đồng đang dần thức tỉnh. Nhưng sao vẫn còn những bi kịch lặp lại? Những vụ va chạm vùng ven Sài Gòn, những cú đâm trực diện trên quốc lộ, tất cả đều bắt nguồn từ sự thờ ơ, từ ly rượu mừng năm mới biến thành hung thần đường phố.

Giữa dòng người hối hả về quê đón Tết, thông điệp an toàn giao thông vang lên như tiếng chuông cảnh tỉnh. Mỗi vụ tai nạn không chỉ là mất mát cá nhân mà là vết thương xã hội, kéo lùi sự phát triển chung. Những chiến dịch tuyên truyền, kiểm soát chặt chẽ đã mang lại kết quả giảm sâu ngày đầu năm, nhưng ngày thứ hai lại tăng vọt, nhắc nhở rằng ý thức phải là vũ khí thường trực. Hãy tưởng tượng cảnh người mẹ ôm con ngã xuống vũng máu, người cha lao đao bên vợ con trên giường bệnh – đó là giá phải trả cho sự chủ quan. Năm 2026 chỉ mới bắt đầu, nhưng những giọt nước mắt đã rơi, thôi thúc tất cả chúng ta: cầm lái tỉnh táo, tôn trọng luật lệ, vì một năm mới thực sự bình an.

Hy vọng le lói từ sự giảm sút con số, từ hàng triệu tài khoản ứng dụng an toàn, từ bàn tay sắt của CSGT. Nhưng cao trào nỗi đau vẫn còn đó, nhịp điệu từ vui mừng ban đầu chuyển sang phẫn nộ, rồi khát khao thay đổi. Ngày đầu năm 2026 không phải là khởi đầu hoàn hảo, nhưng có thể là bước ngoặt nếu mỗi tài xế tự vấn lương tâm. Đừng để những con số tiếp tục tăng, đừng để bi kịch lặp lại. An toàn giao thông – trách nhiệm của tất cả, vì một Việt Nam không còn nước mắt trên đường.



