Từ những ngày đầu xuất hiện trong màu áo U19 Việt Nam, cái tên Duy Mạnh đã sớm tạo được thiện cảm với người hâm mộ nhờ lối chơi nhiệt huyết, thông minh và không ngại va chạm. Không sở hữu thể hình quá hộ pháp như nhiều trung vệ hiện đại, điểm mạnh lớn nhất của anh nằm ở tư duy chiến thuật, khả năng đọc tình huống và bản lĩnh trong các pha tranh chấp quyết định. Trải qua nhiều giải đấu lớn, từ V.League đến AFF Cup, vòng loại World Cup, Duy Mạnh dần định hình hình ảnh một “trung vệ thép” – người sẵn sàng lao vào điểm nóng, che chắn cho đồng đội và chấp nhận hy sinh để bảo vệ khung thành. Bản lĩnh ấy không tự nhiên mà có, nó được hun đúc qua những trận thua, những sai lầm bị soi chiếu dưới ánh đèn sân cỏ và cả những khoảnh khắc tưởng chừng như sự nghiệp đã khép lại vì chấn thương.

Nhắc tới sự rắn rỏi trong tính cách của Duy Mạnh, người ta không thể bỏ qua biến cố chấn thương đứt dây chằng năm 2020 – thời điểm anh buộc phải rời xa sân cỏ trong thời gian dài. Với một cầu thủ bóng đá, đó gần như là cơn ác mộng, bởi nó không chỉ đe dọa phong độ mà còn là tương lai, sự nghiệp, danh tiếng. Giữa lúc đối diện những hoang mang tột cùng, hình ảnh chàng trung vệ phải chống nạng, nhích từng bước ra sân bay để sang Singapore phẫu thuật đã khiến nhiều người hâm mộ nghẹn lại. Đằng sau vẻ ngoài mạnh mẽ trên sân, đó là khoảnh khắc anh buộc phải đối diện sự yếu đuối của chính mình: không thể tự bước đi vững vàng, không biết bao giờ mới trở lại, và càng không dám chắc liệu mình có đủ sức để ở đỉnh cao như trước hay không. Nhưng chính ở vùng tối ấy, bản lĩnh thật sự của một trung vệ thép bắt đầu được thử lửa.

Trong hành trình vượt qua chấn thương, điều tiếp thêm sức mạnh cho Duy Mạnh không chỉ là khát khao trở lại sân cỏ, mà còn là tình yêu và sự nâng đỡ từ gia đình. Hình ảnh phu nhân Chủ tịch CLB Sài Gòn – mẹ vợ của anh – cúi xuống tự tay đi giày cho con rể sáng hôm bay sang Singapore phẫu thuật là một chi tiết nhỏ nhưng chứa đựng sức nặng cảm xúc lớn lao. Khi một cầu thủ, người vốn quen với những tiếng hò reo trên khán đài và những bước chạy tốc độ cao, phải chống nạng và cần người khác giúp mình xỏ từng chiếc giày, đó không còn là khoảnh khắc của sự hào nhoáng, mà là phút giây đời thường đầy nhân văn. Trong lúc anh yếu đuối nhất, sự chăm sóc lặng lẽ ấy giống như cái nắm tay ấm áp, nhắc anh nhớ rằng phía sau mọi vinh quang hay thất bại vẫn luôn có gia đình chờ đợi. Chính từ những ký ức ấy, Duy Mạnh nhiều lần chia sẻ rằng mỗi khi xem lại video cũ, anh vẫn không kìm được cảm xúc – và cũng nhờ vậy, anh trân trọng từng phút giây được ra sân hơn bao giờ hết.

Trở lại sau ca phẫu thuật dây chằng, Duy Mạnh phải đối diện một trận chiến khác khốc liệt không kém: lấy lại cảm giác bóng, tìm lại sự tự tin trong từng pha xoạc bóng, tranh chấp, bật nhảy. Với một trung vệ, chỉ cần chậm nửa nhịp, sai lệch nửa bước là có thể trả giá bằng bàn thua. Thế nhưng, thay vì an toàn, e dè, anh vẫn tiếp tục duy trì phong cách thi đấu không ngại va chạm – sẵn sàng lao vào điểm nóng, hò hét chỉ huy hàng phòng ngự, sắp xếp vị trí cho đồng đội. Những phút giây anh lăn xả cản phá cú sút của đối phương, hay ngã dúi dụi sau một pha tranh chấp trên không, là minh chứng rõ nét nhất cho tinh thần “đã trở lại thì phải mạnh mẽ hơn”. Bản lĩnh ấy có lúc khiến anh phải hứng chịu những tranh cãi, chỉ trích từ dư luận sau một vài sai lầm, nhưng thay vì gục ngã, Duy Mạnh chọn cách im lặng, nhìn lại mình và tiếp tục chiến đấu.

Đi qua những vết xước sự nghiệp, Duy Mạnh giờ không chỉ là một trung vệ thép trong các pha va chạm, mà còn là điểm tựa tinh thần cho các đồng đội trẻ hơn. Anh hiểu cảm giác thất vọng khi mắc sai lầm, hiểu nỗi lo sợ trước nguy cơ chấn thương, nên luôn là người sẵn sàng động viên, nhắc nhở sự tập trung và truyền lửa chiến đấu trong phòng thay đồ. Hình ảnh một trung vệ từng ghi bàn cho U23 Việt Nam ở giải châu lục, từng trải qua thất bại, rồi chấn thương, rồi trở lại mạnh mẽ, là tấm gương về ý chí vươn lên. Bản lĩnh của Duy Mạnh vì thế không chỉ nằm ở những pha tắc bóng chuẩn xác hay những cú đánh đầu dũng mãnh, mà còn ở khả năng đứng dậy sau mỗi lần ngã, bình tĩnh đi tiếp trên con đường đầy chông gai của bóng đá chuyên nghiệp. Với người hâm mộ, đó mới chính là giá trị bền lâu của một “trung vệ thép” – không chỉ biết phòng ngự cho khung thành đội nhà, mà còn đủ can trường để tự bảo vệ giấc mơ sân cỏ của chính mình.



